Chỉ trong thời gian ngắn vừa qua có những cuộc tranh cãi mang tính chất góp ý, nhưng cũng có không ít những bất đồng quan điểm thậm chí có thể coi là “cuộc chiến” giữa các bên trong làng bóng đá Việt.
1. “Cuộc chiến” bản quyền truyền hình với sự tham gia của ba bên VFF- AVG-VPF, có thể coi đây là một cuộc chiến thật sự, những tranh cãi diễn ra liên miên suốt gần hai tháng qua, mà chưa biết khi nào mới có hồi kết.
Theo thông điệp phát đi mới đây của thanh tra Bộ VH-TT-DL, thời gian công bố kết quả của cuộc thanh tra sẽ được lùi lại. Với những gì được dự báo trước đó, lẽ ra kết quả của cuộc thanh tra sẽ được công bố vào tuần này. Nhưng do nhiều điểm của bản hợp đồng giữa VFF và AVG cần được làm rõ, nên kết quả chưa được công bố theo dự kiến.
|
| Cuộc chiến vì bản quyền truyền hình vẫn đang là chủ đề nóng |
2. Cuộc chiến giữa VFF-VPF. Xét trên lý thuyết thì VFF là “sếp” của VPF, nhưng những bất đồng quan điểm của hai tổ chức này diễn ra triền miên. Từ chuyện bản quyền truyền hình kéo đến vấn đề tên giải đấu. Thậm chí trước tết Nguyên Đán còn có hẳn một “cuộc chiến” công văn giữa VFF và VPF. Mới đây nhất VFF đã đưa ra hành động “cứng rắn” khi tung ra công văn số 58/LĐBĐVN-PL&TCCT để “dạy bảo” VPF.
Nội dung chủ yếu nhằm “răn dạy” VPF và yêu cầu VPF phải đổi tên Super League thành V-League. Nhưng với quan điểm “tên giải đấu là vấn đề thương hiệu và danh dự” mà bầu Kiên đã phát đi trước đó, có lẽ những diễm biến xung quanh cái tên giải đấu sẽ còn tốn nhiều giấy mực…
3. Bất đồng giữa Ban kỷ luật (BKL) và Ban giải quyết khiếu nại. Khi Ban giải quyết khiếu nại xóa án “treo sân” Thống Nhất vào tuần trước, lúc đó người ta đã nhìn thấy những bất đồng quan điểm của hai tổ chức này. Khi cách nhìn nhận về cùng một vấn đề là hoàn toàn trái ngược nhau.
Ông Nguyên Hải Hường trưởng BKL đã phản pháo Ban giải quyết khiếu nại như sau: “Chúng tôi không hiểu, Ban giải quyết khiếu nại đã căn cứ vào mục nào, khoản nào của điều luật để xóa án cho sân Thống Nhất”.
|
| Lối chơi bạo lực đã làm xấu đi hình ảnh của bóng đá Việt Nam |
4. “Cuộc chiến” giữa các cầu thủ. Nếu như các cầu thủ chiến đấu đẹp mắt, cống hiến tất cả vì người hâm mộ, vì trái bóng thì đã ra một lẽ. Đằng này cũng trên danh nghĩa thi đấu “quyết liệt” nhưng thứ mà người hâm mộ được chứng kiến là những pha kungfu như trong phim chưởng, rồi lại đuổi đánh nhau lòng vòng quanh sân. Chưa dừng lại ở đó, đến hai “gà nhà” của Ninh Bình còn “tẩn” nhau trên xe bus trở đội tại vòng 1 Super League, thì chẳng còn gì để nói về việc “cầu thủ hãy giữ cho nhau đôi chân” như tâm tư mà HLV Nguyễn Văn Sỹ của Ninh Bình mong muốn.
5. “Cuộc chiến” giữa cầu thủ và CLB chủ quản. Trước đây, khán giả từng chứng kiến nhiều cầu thủ ra sân thường nhăm nhăm nhìn vào mức độ treo thưởng của ông bầu cao hay thấp để tùy cơ ứng biến, xem có “cháy hết mình” hay không? Rồi nhiều CLB lại “ép” cầu thủ của mình ký những bản hợp đồng dài lê thê. Thậm chí có những bản hợp đồng trọn đời. Trong khi qui chế bóng đá chuyên nghiệp ghi rõ, bản hợp đồng bóng đá chuyên nghiệp chỉ có thời hạn cao nhất là 3 năm.
Thời gian vừa qua người hâm mộ lại chứng kiến cảnh bất đồng quan điểm về giá trị bản hợp đồng giữa cầu thủ và CLB, bởi thế mới có chuyện cầu thủ hết hạn hợp đồng đã thẳng thừng từ chối ra sân.
Năm câu chuyện nhỏ trên đây chính là năm “cuộc chiến” mà đã gây được khá nhiều sự chú ý của dư luận. Nhưng qua 5 “cuộc chiến” đó, liệu bóng đá Việt có phải là sân chơi chuyên nghiệp thực sự, hay nó đang là một “bãi chiến trường”?
Phạm Mạnh
Posted in: 

0 comments:
Đăng nhận xét