Trận đấu CLB Hà Nội – SLNA kết thúc với tỷ số hòa 0-0. Cầu thủ vẫn chơi quyết liệt? Vẫn có những cú sút búa bổ? Vẫn thẻ vàng đấy thôi? Hay còn điều gì lấn cấn, không thể nói ra?
Trận đấu sớm vòng 10 V-League trên sân Hàng Đẫy, CLB Hà Nội gặp SLNA. Trên băng ghế chỉ đạo là 2 người xứ Nghệ, từng là thầy trò của nhau và bây giờ thầy tiếp tục tha hương trong khi trò về lại quê hương để làm lại từ đầu sau bao vinh nhục lăn theo trái bóng méo tròn.
Không chỉ có vậy, trên khán đài VIP có 2 người tuy không ngồi cạnh nhau nhưng từng là chiến hữu một thời. Kẻ gặp khó ở chính nơi mất bao công sức gây dựng và làm nên kỳ tích, người giang tay đón rước tìm đất cho người tài dụng võ. Dù không thỏa ước nguyện nhưng chừng ấy cũng đủ để làm nên ơn nghĩa không thể phai mờ.
Oái ăm thay, bây giờ thỉnh thoảng họ lại gặp nhau, cứ như thể chưa bao giờ gặp gỡ, cứ như thể cuộc đời này chỉ tồn tại 2 chữ: sòng phẳng!
Bây giờ, bên phía đội khách, dù mang danh đội đương kim VĐQG nhưng chặng đầu của mùa giải còn quá ư chật vật. Đã qua 7 trận hòa mệt mỏi. Một thành viên SLNA cười như mếu “ vô địch rồi là bóp mồm bóp miệng …”. Hỏi: Sao Tây yếu thế, tậu thêm một chú nữa chứ? Trả lời: “Các đội ít nhất người ta mua 4, chỉ riêng SLNA là 3. Đang chấn thương vẫn bắt vào đá đấy”. Hỏi tiếp: “Lương cho Tây của SLNA bao nhiêu?”. Đáp: 5000 USD/tháng. Ba chú được Hải Phòng dạm mua giá gấp 3 lần, hết hợp đồng là xách giày đi liền…”
Nói vậy nhưng đội hình nội của SLNA thì chẳng có tiền nào mua nổi, khi họ thi đấu với nhau nhiều năm, cùng là tuyển thủ quốc gia chứ đâu vừa.
Cứ nhìn vào tình huống này đủ thấy: bên phía CLB Hà Nội, khi Công Vinh chấn thương thì được thay bằng một hậu vệ vốn trưởng thành từ sân bóng đá chiều tà (phủi) ở Vinh, sau QK4 nhặt về cho đến nay. Vào sân, gặp các “đàn anh” SLNA, cầu thủ này ngay lập tức trạng thái. Nói thật cỡ cầu thủ này, SLNA “chém” 3 ngày không hết.
Nói vậy là để thấy SLNA có khó gì thì cũng trên một bậc trong trận này. Vấn đề là…
Còn đội chủ nhà, hình như chỉ trông cậy vào sự càn lướt của Timothy và sự trở lại của Công Vinh bên cạnh ngòi nổ Thành Lương. Các nhân tố này thì SLNA không ngại, nếu không nói là dễ dàng hóa giải. Tóm lại là đội nhà dưới cơ. Bài toán hóc búa đây là gì?
Ấy là cơ hội cho bóng đá nghĩa tình xuất trận.
Còn nhớ, hồi Hoàng Anh Gia Lai mới nổi, dàn cầu thủ Nghệ và dàn cầu thủ Thái nhanh chóng đưa đội này lên đỉnh cao. Khi đến sân Vinh, họ chơi trên chân chủ nhà thấy rõ nhưng kết quả chỉ là…hòa. Nhưng khi vào Pleiku, SLNA thua trắng bụng.
Thế là rõ, mạnh là thắng trên sân nhà, nhưng mạnh vẫn chỉ hòa trên cơ trên sân khách, bởi còn cái tình ta với ta không thể nói ra bằng lời, mà bằng…tỷ số hòa!
Trận đấu CLB Hà Nội – SLNA vòng 10 rồi cũng kết thúc với tỷ số hòa. Đố ai nói được điều gì đấy. Cầu thủ vẫn chơi quyết liêt ? Vẫn có những cú sút búa bổ? Vẫn thẻ vàng đấy thôi?
Chỉ khán giả là hò hét khản cổ, có người nói tục, ồ lên ồ xuống mỗi pha bóng hỏng ăn của hai đội. Đội nào cũng có thêm 1 điểm bỏ túi. Hòa trận thứ 8 rồi nhưng SLNA vẫn là đội bất bại mà, có hề hấn chi mô…
Có chút nghĩa tình yêu thương nào ở đây không nhỉ, ơi bóng đá thời VPF?
Phú Châu
Trận đấu sớm vòng 10 V-League trên sân Hàng Đẫy, CLB Hà Nội gặp SLNA. Trên băng ghế chỉ đạo là 2 người xứ Nghệ, từng là thầy trò của nhau và bây giờ thầy tiếp tục tha hương trong khi trò về lại quê hương để làm lại từ đầu sau bao vinh nhục lăn theo trái bóng méo tròn.
Không chỉ có vậy, trên khán đài VIP có 2 người tuy không ngồi cạnh nhau nhưng từng là chiến hữu một thời. Kẻ gặp khó ở chính nơi mất bao công sức gây dựng và làm nên kỳ tích, người giang tay đón rước tìm đất cho người tài dụng võ. Dù không thỏa ước nguyện nhưng chừng ấy cũng đủ để làm nên ơn nghĩa không thể phai mờ.
Oái ăm thay, bây giờ thỉnh thoảng họ lại gặp nhau, cứ như thể chưa bao giờ gặp gỡ, cứ như thể cuộc đời này chỉ tồn tại 2 chữ: sòng phẳng!
|
| CLB BĐ Hà Nội và SLNA bất phân thắng bại tại vòng 10. Ảnh: Đức Anh |
Nói vậy nhưng đội hình nội của SLNA thì chẳng có tiền nào mua nổi, khi họ thi đấu với nhau nhiều năm, cùng là tuyển thủ quốc gia chứ đâu vừa.
Cứ nhìn vào tình huống này đủ thấy: bên phía CLB Hà Nội, khi Công Vinh chấn thương thì được thay bằng một hậu vệ vốn trưởng thành từ sân bóng đá chiều tà (phủi) ở Vinh, sau QK4 nhặt về cho đến nay. Vào sân, gặp các “đàn anh” SLNA, cầu thủ này ngay lập tức trạng thái. Nói thật cỡ cầu thủ này, SLNA “chém” 3 ngày không hết.
Nói vậy là để thấy SLNA có khó gì thì cũng trên một bậc trong trận này. Vấn đề là…
Còn đội chủ nhà, hình như chỉ trông cậy vào sự càn lướt của Timothy và sự trở lại của Công Vinh bên cạnh ngòi nổ Thành Lương. Các nhân tố này thì SLNA không ngại, nếu không nói là dễ dàng hóa giải. Tóm lại là đội nhà dưới cơ. Bài toán hóc búa đây là gì?
Ấy là cơ hội cho bóng đá nghĩa tình xuất trận.
Còn nhớ, hồi Hoàng Anh Gia Lai mới nổi, dàn cầu thủ Nghệ và dàn cầu thủ Thái nhanh chóng đưa đội này lên đỉnh cao. Khi đến sân Vinh, họ chơi trên chân chủ nhà thấy rõ nhưng kết quả chỉ là…hòa. Nhưng khi vào Pleiku, SLNA thua trắng bụng.
Thế là rõ, mạnh là thắng trên sân nhà, nhưng mạnh vẫn chỉ hòa trên cơ trên sân khách, bởi còn cái tình ta với ta không thể nói ra bằng lời, mà bằng…tỷ số hòa!
Trận đấu CLB Hà Nội – SLNA vòng 10 rồi cũng kết thúc với tỷ số hòa. Đố ai nói được điều gì đấy. Cầu thủ vẫn chơi quyết liêt ? Vẫn có những cú sút búa bổ? Vẫn thẻ vàng đấy thôi?
Chỉ khán giả là hò hét khản cổ, có người nói tục, ồ lên ồ xuống mỗi pha bóng hỏng ăn của hai đội. Đội nào cũng có thêm 1 điểm bỏ túi. Hòa trận thứ 8 rồi nhưng SLNA vẫn là đội bất bại mà, có hề hấn chi mô…
Có chút nghĩa tình yêu thương nào ở đây không nhỉ, ơi bóng đá thời VPF?
Phú Châu
Posted in: 

0 comments:
Đăng nhận xét