Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

V-League: Tại sao Vua chỉ "chết" trên sân nhà?

Trọng tài, trọng tài, nói đến những người cầm cân nảy mực ở các giải đấu quốc nội là nhiều người lắc đầu ngao ngán, chê bai. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nhìn lại, chuyện các Vua áo đen ngang nhiên "bẻ còi" không phải vô cớ mà đến. Có thể nói, đó chính là hệ quả của một nền bóng đá bị "chín ép"...

Tại sao Vua chỉ "chết" trên sân nhà?

Như đã nói, những sai lầm liên tiếp và kéo dài tới mức giới truyền thông đã phải gọi là "thảm họa", là "vấn nạn" như thế không phải chuyện mới, hay lần đầu tiên mới xảy ra.

Tính từ thời điểm năm 2005, khi chuyên án tiêu cực được phanh phui, nhiều trọng tài giỏi phải xộ khám, cái nhìn về giới cầm còi Việt Nam vẫn không thay đổi quá nhiều.

Có nghĩa chuyên môn không quá tồi, nhưng những người cầm cân nảy mực rất hay "bẻ còi" và có những phán quyết thiếu chính xác dẫn tới luồng dư luận không tốt về các vị vua sân cỏ.

Trọng tài Võ Minh Trí khiến nhiều người "chẳng biết đâu mà lần" sau sai sót không thể bào chữa vừa qua

Đó là thực tế rất phũ phàng đối với bóng đá Việt Nam và để bây giờ khi đã trở thành vấn nạn, thành thảm họa như thế cũng chẳng phải quá lạ.

Tuy nhiên, vấn đề được đặt ra và buộc chúng ta phải nhìn lại, vì sao và vì đâu khiến cho rất nhiều trọng tài FIFA đầy kinh nghiệm như thế lại chỉ "chết" trên sân nhà, thay vì "dính chưởng" ở đấu trường quốc tế.

Không khó để trả lời, bởi chúng ta đang sở hữu một giải bóng đá nghiệp dư và lãnh lương cao, một nền bóng đá "chín ép" về cả trình độ quản lý đến sự nhận thức và ứng xử với xã hội.

Sự nghiệp dư ấy có thể thấy ngay từ Công Vinh, một cái tên được đánh giá chuyên nghiệp nhất trong số hàng trăm, hàng nghìn cầu thủ đang chơi ở V-League với sự cố lạy trọng tài tại Cao Lãnh ở mùa giải 2010.

Dù là người bao dung nhất rõ ràng hành động ấy của CV9 là khó có thể chấp nhận, kể cả khi trọng tài Vũ Bảo Linh có sai, hay xử ép như thế nào đi chăng nữa, nếu nói về mặt ứng xử giữa những con người với nhau.

Công Vinh hưởng lương cao ngất, từng đi chơi bóng ở Tây nhưng thử hỏi anh đã chuyên nghiệp chưa?

Hoặc mới nhất, tại sân Ninh Bình, Hoàng Danh Ngọc sau khi bị truất quyền thi đấu cũng đã có những lời "vàng ngọc" đối với trọng tài Ngô Quốc Hưng, người mà nếu tính về tuổi tác tiền vệ người Thái Bình phải gọi ít nhất là anh.

Hai ví dụ điển hình và mới nhất ấy không phải chuyện hiếm ở sân cỏ Việt Nam, sự thiếu tôn trọng với nhau ấy tồn tại song song với các trận đấu, các mùa giải.

Hệ quả của nền bóng đá "chín ép

Cách hành xử ấy của cầu thủ thôi thì cứ đổ lỗi cho đặc thù nghiệp ở Việt Nam, hay tuổi trẻ... nhưng đến mức lãnh đạo, HLV cũng sẵn sàng lao vào sân cư xử như côn đồ với các vị vua sân cỏ thì quả thực là hết thuốc chữa.

Thế nhưng căn bệnh "hết thuốc chữa" ấy cũng đã thành đại dịch ở V-League, ở giải hạng Nhất... nói không quá, trong mắt cầu thủ, HLV và những người làm bóng đá "trọng tài chỉ có tính chất minh họa" mà thôi.

Thậm chí, chuyện lãnh đạo các đội bóng sẵn sàng lì xì cho các ông vua sân cỏ "đôi chút" cũng đủ thấy trọng tài chẳng là gì cả, tất cả đều được quy ra tiền, kể cả tư cách...

Rồi đến các thành phần tham gia vào giải đấu, còn bộ phận quản lý với tư tưởng bao che và cố gắng đậy những khuyết điểm của "quân mình" thì thử hỏi làm sao mà chuyên nghiệp hay minh bạch được?

Một cuộc chơi mà các nhà quản lý, lãnh đạo sẵn sàng lao vào ăn thua đủ với trọng tài, hỏi lỗi ở đâu?

Dung dưỡng với cái xấu, và chỉ "phản ứng" khi dư luận vào cuộc liệu rằng chất lượng trọng tài có tốt hơn, hay chỉ nhăm nhăm bấu víu vào những cái ô, cái dù từ cấp quản lý của mình?

Nói tất cả những điều như thế không phải để bào chữa cho những sai lầm, những yếu kém của trọng tài Việt trên sân cỏ quốc nội, mà chỉ đơn giản muốn phán xét phải nhìn từ nhiều phía.

Trọng tài sai, chúng ta có quyền chỉ trích và xử lý cái sai ấy, nhưng ít nhất từ góc độ quản lý nhà làm giải cũng cần phải nhìn lại về những yếu kém và non nớt của mình.

Về góc độ một cuộc chơi, cầu thủ, HLV có lẽ cũng xem lại cách hành xử đã đúng mực và chuyên nghiệp chưa.

Bóng đá là một trò chơi, trọng tài cũng chỉ là một phần của cuộc chơi ấy. Có nghĩa, một thành phần hỏng chưa chắc đã hoàn toàn bắt nguồn từ đó mà còn liên quan ở những bộ phận khác nữa.

Thế thì tại sao cứ đổ lỗi tất cho trọng tài, đòi hỏi sự chuyên nghiệp trong khi tất cả những thành phần tham gia vào giải đấu vẫn nghiệp dư, trừ chuyện tung tiền ra để mua vui?

Duy Nguyễn

0 comments:

Đăng nhận xét

free counters
 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Web Hosting Bluehost